Trong tu chân giới, cái tên Tạ Vô Trần gần như là một truyền thuyết.
Kiếm đạo đệ nhất, thanh lãnh vô song, một thân bạch y chưa từng nhiễm
bụi trần. Người trong thiên hạ nhắc đến hắn, đều chỉ có một câu:
— “Tiên nhân hạ phàm.”
Còn Lục Tiểu Bạch thì nghĩ…
Tiên nhân cái con khỉ.
Hắn ngồi xổm trên mái nhà, ôm đầu nhìn chằm chằm xuống viện dưới, ánh
mắt nghiêm túc như đang phá án giết người.
Bên dưới, phòng của sư tôn vẫn sáng đèn.
Đã canh đến canh ba.
“Không thể nào…” Lục Tiểu Bạch lẩm bẩm, “đêm nào cũng như vậy, chắc chắn
có vấn đề.”
Hắn đưa tay lấy ra một cuốn sổ nhỏ, lật ra trang đã ghi kín chữ.
Ngày thứ 7 theo dõi sư tôn.
— Ban ngày: bình thường. — Buổi tối: đóng cửa không tiếp khách. — Canh
hai: đèn tắt. — Canh ba: biến mất.
Lục Tiểu Bạch hít sâu một hơi.
Đúng vậy, là biến mất.
Không phải đi ra bằng cửa. Không phải phi thân từ cửa sổ.
Mà là cứ thế mà mất.
“Người bình thường sao có thể làm được?” hắn nghiêm túc gạch thêm một
dòng.
— Kết luận sơ bộ: Sư tôn khả năng cao không phải người.
Viết xong, hắn gật gù hài lòng, rồi ngẩng đầu nhìn lại phía căn phòng.
Đèn… đã tắt.
“Đến rồi!”
Hai mắt Lục Tiểu Bạch sáng rực, lập tức nằm rạp xuống mái ngói, nín thở.
Một khắc. Hai khắc.
Không có động tĩnh.
Ba khắc sau—
Một cơn gió lạnh lướt qua.
Cửa phòng… vẫn đóng.
Nhưng bên trong, khí tức đã biến mất.
Lục Tiểu Bạch trợn tròn mắt.
“Lại nữa!!!”
Hắn suýt nữa hét lên, vội vàng bịt miệng mình lại.
Không sai. Lại biến mất.
Không có tiếng động, không có dấu vết.
Một người sống sờ sờ, cứ như vậy biến mất khỏi thế gian.
Lục Tiểu Bạch run run mở sổ, viết thêm:
— Xác nhận: có khả năng là tà thuật / yêu thuật / ma công / hoặc quỷ.
Viết xong, hắn rùng mình.
“Không lẽ ta đang bái nhầm sư môn?”
Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc.
Cả Thanh Vân tông yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Lục Tiểu Bạch nuốt nước bọt.
“Không được.”
Hắn siết chặt cuốn sổ.
“Ta là đệ tử duy nhất của sư tôn, ta phải bảo vệ chính đạo!”
Sự ủng hộ của bạn chính là nguồn động lực to lớn giúp tác giả duy trì đam mê và ra chương mới đều đặn hơn!